Trích:
"...Mộtbuổi chiều hai thằng đang đi bát phố Hoàng Diệu, "đi dăm ba phút đã về chốncũ", thì có hai nàng kiều nữ ngồi trên xe xích lô đạp chạy ngang. Hai thằngtôi vẫy tay chào và được hai nàng vẫy tay đáp lại một cách vui vẻ nếu không gọilà quá nhiệt tình. Thế là chiếc xe xích lô ngừng lại và chúng tôi bốn đứa đưanhau vào một tiệm ăn. Sau khi ăn xong thì trời đã sẩm tối và chúng tôi được mờivề nhà hai em trong một căn phố khá lịch sự để ngủ lại cho qua đêm dài "phốnúi". Rồi việc gì đến đã đến! Sáng hôm sau, khi tôi đang ở trong buồng tắmthì nghe tiếng gõ cửa dồn dập.
-"Chuyện gì vậy?..tao đang tắm!"
-"Mởcửa!..tao có chuyện nói với mày gấp!"
-"Taođể sáu ngàn trong bốt đờ sô bây giờ mất đâu rồi! Mày thấy đâu chỉ chotao!"
-"Thấy!.."Tôitrả lời tỉnh rót.
-"Đâu?!..đưacho tao đi!
-"Taonói thấy chứ có nói lấy đâu mà đưa cho mày. Tao thấy tiền mày nằm trong túi haicon nhỏ đó, mày ra năn nỉ xin lại đi!..Đúng là mày quá khờ!"
-"Taonói thấy chứ có nói lấy đâu mà đưa cho mày. Tao thấy tiền mày nằm trong túi haicon nhỏ đó, mày ra năn nỉ xin lại đi!..Đúng là mày quá khờ!"
Nóixong tôi vói tay lên bồn nước nhà cầu mở nắp lấy mấy ngàn đồng bạc gói trongbao ni-lông dấu tối hôm qua. Cầm tiền trong tay, tôi làm "thầy đời"giảng cho Kim một bài học:
-"Màyđi chơi mà chơi chưa tới!..dấu tiền trong giày là xưa lắm rồi, mẹo này tụigiang hồ quá rành".
MặtKim tái mét, lắp bắp:
-"Đ.m...tụikhốn nạn!..tao...còn cả tuần biệt phái mới về... tiền đ. đâu mà xài đây!..Mìnhăn ngủ trong nhà nó không lấy một đồng, bây giờ nói sao hai con đó?.."
-"Tùymày,..không dám nói thì ráng mà chịu đi."
Hômđó hai thằng trở về phi trường Cù Hanh, Pleiku, tôi phải "cỏng" thằngbạn không có một xu dính túi đi câu lạc bộ sĩ quan ăn cơm tối. Cũng may khi vừabước vào nhà ăn, cô bé kháu khỉnh tôi quen làm việc tại đây bước tới hầu bàn.
-"Emcho hai dĩa bíp-tếch và hai chai bia!.." Kim gọi món ăn.
Tôitrợn mắt nhìn thằng bạn:
-"Ê!..cơmdĩa thôi!
Giátiền trên "mơ-nu" của đĩa "bíp tếch" bằng bốn đĩa cơm sường.Tôi nghĩ thầm: đúng là "ăn mày mà đòi ăn xôi gấc!"
Côgái nhìn tôi mở mắt lớn có vẽ ngạc nhiên:
-"Cơmdĩa không ngon đâu, sao không ăn 'bíp-tếch'cho bổ!"
Tôinhìn cô gái, rồi nói đùa:
-"Thìem cứ đem 'bíp-tếch' lên đi, miễn tínhtiền cơm đĩa là được rồi! Cho hai đĩa cơm xào thập cẩm và hai ly trà đá nghe em gái!"
Côgái nhìn tôi nguýt một cái sắc như lưỡi dao cạo, rồi ngoảy đít đi.
Mộtlát sau cô gái trở lại, trên khay để hai đĩa thịt bò "bíp-tếch" bốckhói thơm phức bên cạnh hai ổ bánh mì nóng hổi và hai chai bia lạnh. Tôi ngạcnhiên trố mắt nhìn chưa kịp phản đối thì cô gái nhìn tôi với một ánh mắt rấttình tứ rồi nói:
-"Lầnnày thôi nha!" Nói xong cô gái quay người nghoe nguẩy đi vô bếp. Thật làcái "nghoe nguẩy" dễ thương chưa từng thấy!
Kimnhìn tôi nháy mắt rồi nói:
-"Ngườita nói không quân hào hoa phong nhã, bây giờ tao mới thấy cái ‘mặt trái’ củanó!..ha...ha...Kim cười to rồi nói tiếp:
-"Này!..May mà mày không mất tiền, chứ hai đứa bị móc túi hết thì giờ này phải ghi sổ rồi!"
Cảmthấy có quyền lên mặt làm thầy đời vì phải chi chầu ăn tối này, ra điều sànhsõi tôi lên tiếng bảo Kim:
-"Thìthế!..Nhưng làm sao mà mấy con đó đụng tới tao được. Mày biết không...nghề chơicũng lắm công phu! Thằng nào chơi chưa sõi thì có ngày banh thây!"
Nóicho oai, nhưng thật ra tôi cũng chả tài giỏi gì, chẳng qua là đã gặp một bài họcđầu đời khi còn là một anh lính tò te ở quân trường Quang Trung. Ngày đầu đượcđi phép, tôi và một ông bạn trong bộ đồ màu xanh cứt ngựa của anh lính trơn,thay vì đội nón “ba-tai” bộ binh –nón có ba miếng vải dấu trong, có thể mở ra đểche nắng- không chịu lại đội nón "kép-pi" Không Quân, "oai vệ"như hai thằng ngố đi ngông nghêng vênh váo bát phố Lê Lợi, ra vẻ đây là hai"ông pilot" tương lai chứ không phải là "lính thường". Đangngồi ở tiệm kem Mai Hương cà phê thuốc lá, rung đùi ngắm ông đi qua bà đi lạithì tình cờ gặp thằng bạn cũ thời còn đi học. Sau khi tay bắt mặt mừng, chúngtôi kéo về nhà anh ta chơi rồi ngủ lại. Đêm đó thằng bạn có một cô gái giang hồđến thăm. Hai thằng ngố tôi lấp ló, thập thò cả đêm hy vọng được chia sẻ mộtchút "tình thương" nào đó. Nhấp nha nhấp nhỏm rình rập mãi không đượcgì, hai thằng lăn quay ra ngủ trên ghế sô pha phòng khách. Trời tờ mờ sáng dậysớm trở vào trại, mắt nhắm mắt mở thay áo quần, tôi sờ vào túi bốn ngàn bạclương lính binh nhì mới lãnh xài chưa được vài trăm không cánh mà bay. Ông bạn"pilot" tương lai của tôi cũng đồng số phận. Thằng-con-trai-mới-lớn-tôimáu sôi lên tận cổ, "hận đời đen bạc xảo trá". Từ đó tôi tự hứa rằngcảnh này sẽ không bao giờ tái diễn nữa."...

No comments:
Post a Comment