..."Ngày10 tháng 3 năm 1975 Cộng Sản Bắc Việt khởi động cuộc chiến tấn công thành phốBan Mê Thuột. Ba ngày sau, 13 tháng 3, trái tim của miền cao nguyên đất đỏ rơivào tay địch quân.
Ngày17 tháng 3, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân khỏi Quân khu II khỏiCao nguyên, bỏ trống Kontum, Pleiku.
Ngày21 tháng 3 Huế thất thủ.
Ngày24 tháng 3 Quảng Đức và Quảng Ngãi rơi vào tay Cộng quân.
Ngày27 tháng 3, Đà Nẵng lung lay trước áp lực của Bắc Việt và lọt vào tay địch mộtvài ngày sau đó.
Ngày1 tháng 4, Qui Nhơn, Phú Yên, Nha Trang hoàn toàn lọt vào tay phía Bắc Việt, 14trên 44 tỉnh của miền Nam bị mất.
Ngày 16 tháng 4, hơn hai tuần lễ sau căn, cứPhan Rang thất thủ.
Ngày30 tháng 4, xe tăng Cộng Sản Bắc Việt ủi sập cổng dinh Độc Lập, chiếm thủ đôSài Gòn. Cuộc chiến tranh Việt Nam thật sự chấp dứt khi vị Tổng Thống cuối cùngcủa Việt Nam Cộng Hòa là Dương văn Minh đầu hàng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miềnNam Việt Nam.
Từngày Cộng Sản khởi động cuộc chiến tấn công Ban Mê Thuột đến ngày miền Nam thấtthủ chưa hơn một tháng hai mươi ngày! Chiếntranh Việt Nam đã bắt đầu vì sự “dính líu” của Hoa Kỳ và sau cùng chấm dứt cũngvì sự “tháo chạy” của Hoa Kỳ.
Từngày Cộng Sản khởi động cuộc chiến tấn công Ban Mê Thuột đến ngày miền Nam thấtthủ chưa hơn một tháng hai mươi ngày! Chiếntranh Việt Nam đã bắt đầu vì sự “dính líu” của Hoa Kỳ và sau cùng chấm dứt cũngvì sự “tháo chạy” của Hoa Kỳ.
Chiếntranh Việt Nam kéo dài và gia tăng cường độ. Sự thiệt hại nhân mạng của lính Mỹlên cao, ngân quỹ chi phí cho chiến tranh càng gia tăng, cộng thêm phong tràophản chiến bành trướng mạnh trên đất Mỹ đã làm cho chính phủ Hoa Kỳ muốn rútchân ra khỏi “vũng lầy” Việt Nam.
Hòađàm Paris được Hoa Kỳ khởi xướng năm 1968, với mục đích hòa giải đôi bên, nhưngthực chất của nó là để Hoa Kỳ có lý do rút khỏi Việt Nam mà không mất mặt đối vớidư luận thế giới.
Sauchuyến viếng thăm Trung Hoa năm 1972 của Tổng Thống Nixon, sự bang giao giữaHoa Kỳ và Trung Cộng tiến triển, miền Nam Việt Nam bắt đầu mất vị thế quan trọngtrong vai trò “tiền đồn chống Cộng”. Hội đàm Paris được ký kết ngày 27 tháng 1năm 1973, với sự đồng ý miễn cưỡng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu dưới áp lựcmạnh của phía Hoa Kỳ.
Năm1974, quốc hội Mỹ phủ quyết nghị định viện trợ tám trăm triệu đô la cho chínhphủ miền Nam đang thiếu hụt đạn dược, khí giới. Đó là một bản án tử hình cho miềnNam tự do. Năm tuần sau khi nghị định phủ quyết của Quốc hội Mỹ, CSBV sửa soạncuộc tổng công kích vào vùng Cao nguyên, sau khi biết chắc chắn Hoa Kỳ sẽ khôngcan thiệp. Cuộc chiến tranh Việt Nam coi như sắp chấm dứt, với một kết quả thấytrước.
Đầunăm 1975, khi tình báo ghi nhận và phát giác được nhiều hoạt động của Cộng Sảndọc theo biên giới Cambochia và Lào, Bộ Chỉ Huy Quân Đoàn 2 tiên đoán địch quânđang chuẩn bị một cuộc tổng công kích vào vùng Cao Nguyên. Trong buổi họp tạiQuân Đoàn 2, Tổng Thống Thiệu tiên đoán rằng Bắc quân sẽ tấn công Ban Mê Thuộtthay vì Pleiku. Tổng Thống Thiệu tin tưởng rằng vì Pleiku nằm giữa đồi núi trọc,địch quân sẽ không bao giờ muốn làm mồi cho phi pháo. Ngược lại Tướng Phạm VănPhú, Tư Lệnh Quân Khu II, nghĩ rằng Cộng Sản sẽ tấn công vào Pleiku, đầu não củaQuân Đoàn 2 qua những hoạt động ghi nhận được.
Thayvì đem hai Trung đoàn của Sư Đoàn 23 từ Plei xuống bảo vệBMT, Tướng Phú chỉ để Trung đoàn 53 trấn giữ thành phố với vài ba ngàn lính địaphương. Vàđúng như lời tiên đoán của Tổng Thống Thiệu, Bắc quân mở cuộc tấn công vàothành phố đất đỏ vào ngày 10 tháng 3 năm 75. Ba ngày sau Ba Mê Thuột mất vàotay Cộng Sản. Từ đó đã dẫn đến cuộc triệt thoái Cao Nguyên và đưa đến sự sụp đổtoàn diện của miền Nam.
Haiquyết định tối quan trọng sau đây của cấp lãnh đạo trong giai đoạn tổng tấncông của CSBV, mặc dù sẽ không thay đổi được sự thắng bại, nhưng sẽ làm ảnh hưởnglớn lao đến hậu quả của cuộc chiến trong giai đoạn chung cuộc.
Hãyđi ngược dòng lịch sử với chữ “Nếu” và mỗi người Việt chúng ta sẽ suy ngẫm và tựtrả lời lấy câu hỏi:
-NếuThiếu Tướng Phú đưa mấy trung đoàn tinh nhuệ của Sư Đoàn 23 trấn thủ Ba Mê Thuộttrước khi Bắc quân mở cuộc tấn công thay vì cố thủ Pleiku hay là nếu Tổng ThốngThiệu ra lệnh tái chiếm Ba Mê Thuột bằng mọi giá, thay vì ra lệnh triệt thoáiQuân Đoàn 2 về miền duyên hải trong buổi họp các Tướng lãnh cao cấp tại CamRang ngày 14 tháng 3 năm 1975, thì hậu quả cuộc chiến sẽ thay đổi dưới hình thứcnào?
Đểcho sự nhận định được khách quan, sau đây là cuộc đối thoại của Tổng Thống NguyễnVăn Thiệu và Thiếu Tướng Phạm Văn Phú trong buổi họp cao cấp, sau khi Bắc quânmở cuộc tổng công kích:
- “Thưa Tổng Thống, cho tôi đượctử thủ Pleiku, giữ cao nguyên. Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh Quân Đoàn 2 trình vớivị Chỉ Huy Tối Cao của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
TổngThống Thiệu hỏi:
-Tử thủ? Với quân số, đạn dược hiện có, liệu anh chiến đấu được bao nhiêu ngày vớiCộng Sản?
-Thưa Tổng Thống từ 40 đến 60 ngày.
-Rồi sao nữa?
TướngPhú khựng lại, đưa mắt nhìn Tướng Viên cầu cứu, nhưng tướng Viên quay đi chỗkhác. Tướng Phú đáp:
-Tôi sẽ chiến đấu đến cùng, cho đến khi không còn được tiếp tế súng đạn, lươngthực nữa. Và tướng Phú vẫn liều lĩnh nói với giọng hơi lớn:
-Thưa Tổng Thống, thưa quí vị tướng lãnh, nếu rút khỏi cao nguyên năm nay, thì mộtcuộc tấn công khác của Cộng Sản, có thể vào năm tới, sẽ làm mất duyên hải và mấtnước. Tôi và các chiến sĩ của tôi có chết ở cao nguyên bây giờ cũng không khácgì chết ở Sài Gòn trong năm tới.”
Cuộcchiến tranh giữa hai miền Nam Bắc là một cuộc chiến tranh khốc liệt, phức tạp,khó hiểu mà sự thắng bại không định đoạt bằng lòng can đảm và ý chí chiến đấu củanhững người lính trên chiến trường mà trên của quyền lợi của những cường quốc.
Sựsụp đổ của miền Nam Tự Do là một nổi đau đớn vô cùng tận cho những người Việt đấutranh cho tự do, chính nghĩa. Đó là số phận chung mà tất cả chúng ta phải chấpnhận. Tuy nhiên chúng ta phải mãnh liệt tin tưởng rằng, một chế độ Cộng Sản độctài, đảng trị sẽ không thể nào tồn tại lâu dài khi tự do và hạnh phúc của conngười vẫn bị khống chế và áp bức!
Hãynhớ rằng, lịch sử chưa ngừng tại đây và đang còn tiếp diễn..."...

No comments:
Post a Comment