Trích:
"...Thànhlà một trong những phi công đẹp trai của phi đoàn, cao ráo, khuôn mặt có nét Tâyphương, lúc nào cũng sạch sẽ tươm tất. Ngay cả dây đeo súng anh cũng đặc biệt,khẩu “rouleaux” mới toanh bên con dao rừng to bản, cán nạm sừng trâu, bao danâu chạm trổ tinh vi. Ngược lại với dáng dấp ăn chơi, anh là một người chồng mẫumực, và có thể nói anh một người “nội trợ đảm đang”. Thời gian đi biệt phái Thànhluôn luôn trang bị trong túi xách đầy đủ gạo, mắm, muối, tiêu, ớt…, cà phê, sữađặc, nồi niêu son chảo…cọng thêm đồ ăn hộp C-ration của phi đoàn phân phát.
Thànhlà “master” của “survival”. Không bao giờ phải lo đói. Buổi trưa trong lần đibiệt phái Phan rang, mọi người ra phố ăn cơm, anh ở lại biệt đội, đem giây điệncủa mìn “claymore” câu điện xuống ao cá gần đầu phi đạo. Những con cá chép bịđiện giật nổi lềnh bềnh được biến thành nồi canh chua hay cá kho tộ ngon lành.Thỉnh thoảng trong vài phi vụ anh đem về những rau cỏ hay măng rừng hái từ cácbuôn Thượng, hay bắn vài ba con gà rừng, con vịt trời nấu những món ăn đặc sắc.Tôi thường tìm đến Thành trong những lúc cháy túi vì những canh xập xám tại biệtđội. Một ly cà phê, một điếu thuốc hay một bữa cơm dã chiến cũng là một điềuđáng kể trong giờ phút đó. Hình như cuộc sống gần gũi của đời phi công trựcthăng đã làm cho tình người, tình động đội càng ngày càng gắn bó, thương yêunhau hơn.
Thànhlà “master” của “survival”. Không bao giờ phải lo đói. Buổi trưa trong lần đibiệt phái Phan rang, mọi người ra phố ăn cơm, anh ở lại biệt đội, đem giây điệncủa mìn “claymore” câu điện xuống ao cá gần đầu phi đạo. Những con cá chép bịđiện giật nổi lềnh bềnh được biến thành nồi canh chua hay cá kho tộ ngon lành.Thỉnh thoảng trong vài phi vụ anh đem về những rau cỏ hay măng rừng hái từ cácbuôn Thượng, hay bắn vài ba con gà rừng, con vịt trời nấu những món ăn đặc sắc.Tôi thường tìm đến Thành trong những lúc cháy túi vì những canh xập xám tại biệtđội. Một ly cà phê, một điếu thuốc hay một bữa cơm dã chiến cũng là một điềuđáng kể trong giờ phút đó. Hình như cuộc sống gần gũi của đời phi công trựcthăng đã làm cho tình người, tình động đội càng ngày càng gắn bó, thương yêunhau hơn.
Cónhững sự kiện rất nhỏ đã xãy ra trong đời bay bổng mà tôi vẫn trân quý, khôngbao giờ quên được. Nhớ lại thời gian mặt trận Gia Nghĩa sôi động, biệt đội 215được lệnh tăng phái cho tiểu khu Quảng Đức. Căn phòng của biệt đội cư ngụ nằmtrong một “barrack” chơ vơ trên đỉnh đồi cao đất đỏ trơ trụi, rộng đủ chỗ chứavài chục ghế bố vải cho phi hành đoàn. Ban đêm vào mùa Đông gió lạnh lùa về từvùng biên giới Hạ Lào thổi qua ngọn đồi, rít lên những âm thanh ma quái. Anh emthường gọi ngọn đồi này là “ Đỉnh Gió Hú”. Đêm đầu tiên tại biệt đội, sau khicơm nước xong xuôi, mọi người bắt đầu leo lên dãy giường bố sắp hai hàng ngangnhư trong bệnh xá. Còn anh bạn Thành “râu” của tôi loay hoay lục trong túi “hồlô” biệt phái móc ra một cái lò dã chiến, bỏ mấy cục than đen vào rồi lúi húichâm lửa mồi. Chẳng biết anh ta đang làm trò gì, tôi hỏi:
-“Thành!Mày đốt lò than làm gì vậy?”
-“Đểdưới gường sưởi cho ấm mày à!” Vừa nghe xong tôi thấy thật buồn cười, liền chọcquê anh ta:
-“Trờiđất!.. mày làm như đàn bà đẻ vậy. Đẻ được mấy ngày rồi,.. trai hay gái?”
Mấythằng bạn đang nằm trong mùng trên mấy chiếc gường bố kế bên nghe nói cười hô hố…
Anhta tỉnh bơ trả lời:
-“Ừa!..kệ tao…Trai hay gái để khuya rồi tụi mày sẽ biết!”
Đúngnhư lời Thành nói, tới nửa khuya gió lạnh từ miền Hạ Lào kéo đến, ào ào rít quakhe cửa. Gió luồn dưới ghế bố, nằm trên gường mà tưởng như nằm trên tảng nướcđá, co rút trong cái chăn vải hoa Dù không ngủ được. Kế bên, Thành “râu” đangngáy phì phò, ngay dưới ghế bố anh ta kê lò than riu riu cháy. Không chịu nổicái lạnh thấu xương đang thấm vào người, tôi ngồi dậy rón rén vén mùng vói taykéo cái lò than đem về để dưới ghế bố mình. Trong chốc lát, hơi nóng từ lò thantỏa rộng dưới mặt gường bố, một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng ôm choàng lấy cơ thể,tôi cuộn tròn trong chăn đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Đangngủ say sưa, giọng la to của Thành “râu” trong đêm khuya thanh vắng làm tôi giậtmình thức giấc, hé mắt nhìn.
-“Đ.m,..thằngnào lấy lò than của tao!”
Trongbóng đêm Thành lồm cồm chui ra khỏi mùng, ngồi dậy lôi cái lò than trở lại đểdưới gầm gường bố của mình rồi lầm bầm:
-“Màyhả?..mẹ,.. thôi đủ rồi nghe…” Tôi nằm yên không nhúc nhích, miệng thở đều đặnnhư một người vô can."...

No comments:
Post a Comment