Thursday, January 19, 2012

Phi Đoàn Thần Tượng Giờ Thứ 25

Trích:

..."Chiếc số một cất cánh nhẹ nhàng không một tiếng thông báo trong tần số, lần lượtchiếc thứ hai, rồi tới chiếc sau cùng của tôi. Ba con chim sắt đã tung cánh lênvùng trời quen thuộc bay ra khỏi vùng lửa đạn hướng về vùng trời tự do. Chiếntranh, hận thù, chết chóc…đã để lại đằng sau.
Khônglâu hợp đoàn ba chiếc trực thăng đã lên cao độ, nhìn lại phi trường xa dần vớinhững con tàu nằm rải rác trên mặt đất như những món đồ chơi nho nhỏ. Lên gần bốnngàn bộ, sông Đồng Nai như con rắn lớn uốn lượn quanh làng mạc. Những cụm khóibốc lên từ những xóm làng xa xa vì bom đạn cho ta cảm tưởng như khói lam chiềucủa mẹ già đang thổi nồi cơm nóng, hình ảnh của một bức tranh thái bình không hềmang một chút gì của không khí chiến tranh tàn bạo.
-“SàiGòn ơi!..Quê hương ơi!.. xin giã từ!” Tôi thì thầm trong hơi gió, nước mắt lưngtròng.
Bâygiờ không còn gì phải lo sợ nữa, đường mây rộng thênh thang trước mặt, Côn Sơnđảo đang chờ đợi… Tôi nhường cần lái cho Sơn rồi duổi thẳng tay chân ra cho máuchạy đều, xong móc điếu thuốc lá đưa lên miệng châm lửa hút một hơi dài. Lànkhói trắng bay nhiểu loạn trong không gian, thần kinh tôi nhẹ nhàng sảng khoái sau một thời gian dài căng thẳng. Quay lại phía sau sàn tàu tôi nhìn thấyThiếu tá Lương, Đại úy Huỳnh “râu”, Thiếu úy Từ bộ Chừng một hoa tiêu “sữa” đẹp“gái” từ Phù Cát, bốn năm anh cơ phi, xạ thủ…cùng vài hoa tiêu phi đoàn khác, cảthảy trên mười người đang ngồi bệt trên sàn tàu. Ai nấy đều hân hoan, không dấuđược nụ cười tươi trên khuôn mặt.
Lênđến không phận Sài Gòn, một quang cảnh nhộn nhịp bận rộn khác thường, hoàn toànkhác hẳn với cảnh tượng tiêu điều vắng vẻ tại bãi đậu sáng nay. Đủ mọi loại máybay trực thăng của Không Lực Hoa Kỳ, từ ngoài hải phận Việt Nam, bay ra vào dậpdìu như một đàn ong trên bầu trời hanh nắng. Tiếng nói của những phi công Hoa Kỳoang oang trên tần số guard rộn rịp, tiếng xè xè xạch xạch trong radio khôngngưng nghỉ.
KhôngQuân Mỹ đang làm một cầu không vận cuối cùng để di tản những người của họ còn kẹtlại tại thành phố Sài Gòn. Hình như đã có một thỏa ước ngầm bảo đảm sự di tảnan toàn của quân đội Mỹ rời khỏi miền Nam Việt Nam trong giờ phút này, tôikhông hề thấy một hỏa lực nào từ mặt đất bắn lên. Bay trong hành lang chuyển vậnnày, chúng tôi cảm thấy như được an toàn, bảo đảm, không còn e dè vì những họngsúng hay những hỏa tiễn phòng không rình rập đe dọa.
Saubốn mươi lăm phút hợp đoàn đã ra quá hải phận Việt Nam. Trước mặt là vùng trờixanh, biển rộng bao la bát ngát. Một cảnh tượng vĩ đại bất ngờ và vô cùng ngoạnmục đã hiện ra dưới chân: vô số tàu chiến đang chạy chi chít trên mặt biển,ngoài khơi hải phận Vũng Tàu.
Nguyênhạm đội của Hoa Kỳ đang thi hành một công tác cuối cùng cho cuộc chiến tại miềnNam Việt Nam. Đủ loại tàu lớn nhỏ chạy ngoằn nghèo theo một đội hình tác chiếnđể lại sau đuôi những vệt dài trắng xóa…Trên cao nhìn xuống giống như một môhình của một hải chiến trận đồ. Chúng tôi không thể nào ngờ rằng mình đang lànhững nhân chứng cho một khúc quanh lịch sử: Một lực lượng Hải Quân hùng hậu củamột cường quốc đang thu dọn chiến trường sau hơn chục năm dài chiến đấu.
Bacon tàu nhỏ xíu của chúng tôi như ba chấm đen nhỏ trên vòm trời xanh, tiếp tục lầmlũi bay qua Hạm đội không hề thay đổi lộ trình. Một cơ hội ngàn vàng để đáp xuốngan toàn trên những chiếc tàu bên dưới đã bị bỏ qua không một phút giây suynghĩ…Một lòng quyết chí chúng tôi hướng về nơi vợ con thân yêu đang chờ đón tạiCôn Sơn, một hòn đảo nhỏ xíu chơ vơ nằm trong vùng đại đương bao la bát ngát.Chúng tôi đang đánh một ván bài với định mệnh, với thần chết"....

No comments:

Post a Comment